May 05, 2015

DIỄN VĂN KHAI MẠC TRẠI VƯỢT BẬC GĐPT THIỆN HOA 2 2014 - 2015

Trại vượt bậc mỗi năm là đánh dấu sự lớn mạnh của một gia đình, đánh dấu một năm học tập của đòan sinh, đánh dấu sự tiến bộ của các em trên bước đường tu học và hoàn thiện bản thân, để trở thành những đoàn sinh gương mẫu trong Gia đình Phật tử, những đưa con ngoan trong gia đình, người công dân tốt của xã hội.

Các em thân yêu, năm nay trại vượt bậc của chúng ta tổ chức không như mọi năm là chúng ta có một cuộc trại xa trú quán. Năm nay, chúng ta sẽ tổ chức trại vượt bậc trong khung cảnh đầm ấm tại Hưng Quốc tự, cũng là trú quán của Thiện Hoa 2 chúng ta.

Thưa các anh chị huynh trưởng cùng đoàn sinh thân yêu của Thiện Hoa 2, trại vượt bậc của Thiện Hoa 2 dù tổ chức xa hay gần thì chúng ta cũng phải chu toàn cho ngày trại.

Nguyện cầu hồng ân chư Phật gia hộ ban huynh trưởng và đoàn sinh tinh tấn trong học tập và vui vẻ trong sinh hoạt.

Chúc trại vượt bậc Tất Đạt Đa lần thứ 21 được thành công viên mãn.

Thay mặt ban huynh trưởng Thiện Hoa 2, tôi xin tuyên bố khai mạc trại vượt bậc lần thứ 21 của Gia đình Phật tử Thiện Hoa 2.

Nam mô thường tinh tấn bồ tát Ma ha tát.

TM BHT GĐPT Thiện Hoa 2,
                                                                                                                          Gia trưởng (đã ký)


                                                                                                                  Diệu Hoa – Nguyễn Kim Liên

TẢN MẠN THÁNG TƯ (tặng ché Lành)

Ngày mười tháng tư năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm, những ngày cuối cùng của cuôc chiến tranh Việt – Mỹ, còn hai mươi ngày nữa là giải phóng miền Nam, là Việt Nam hoàn toàn độc lập, giữa những ngày Sài Gòn“ hoang mang lo sợ” không biết sẽ về tay ai, giữa những bất an của cuộc chiến, giữa những tín hiệu tháo chạy đầu hàng, thì một chút bình an ở phía Tây thành phố, một bé gái chào đời ở nhà sanh Thanh Phú, như một định mệnh chăng?! Ngày dân Sài Gòn đổ xô đón chào quân giải phóng, bé gái ấy được hai mươi ngày tuổi, cực khổ lo toan, Sài Gòn mới giải phóng thiếu ăn, trẻ suy dinh dưỡng, Má lo hoài đặt tên là Lành cho chị mau hết bệnh… Bốn mươi năm sau, ‘bé gái’ ấy 'xách' va li đi Mỹ, như là được sinh ra một lần nữa, trên đất Mỹ, bắt đầu một cuộc sống mới…

… Con cám ơn trời đất cho chị con đi Mỹ, mừng không nói nổi thành lời…

Bây giờ cũng ngày muời tháng tư, mà là của năm hai ngàn không trăm mười lăm, chị tranh thủ tạm biệt Sài Gòn, chào nắng mới ở Virginia càng sớm càng tốt nghen, Má Lành!...


(Viết những dòng này xong, đọc lại không muốn sửa nữa…)

January 13, 2015

MAI TÔI ĐI

(Bài thơ mới nhận được từ mail của một người bạn gửi ngày 12/ 01/ 2015)



Mai tôi đi... Chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn...

Trên giường bệnh, tử thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối... Đâu còn gì tha thiết...
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi...

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để đi vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ...

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt giành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế...

Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương rơi lệ,
Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống...

Ngoảnh nhìn lại,đời người như giấc mộng,
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,
Nay rũ sạch... Lên bờ, thuyền đến bến...

Nếu tưởng nhớ... Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp...
(Chưa biết tác giả)

January 04, 2015

'Tặng' Ngoại!

Bình Hòa, ngày 02 tháng 12 năm 2014,

Có rất nhiều điều cần con phải viết ra, viết nhiều thứ lắm mà đến khi ngồi trước màn hình (chứ không phải trước trang giấy trắng thì lại không biết viết gì. Không biết mấy nhà văn có gặp trường hợp như vậy không nhỉ?!

... Hồi sáng này tự dưng nhớ ngoại, nhớ cái xe lôi đạp chở ngoại đi chợ về là tụi con chạy ra mừng, phụ ngoại dỡ đồ vô nhà, cái thúng cau, cái cân, cái nón lá, ngoại đứng đó trả tiền cho ông xe lôi thì tụi con trong này lục cái thúng, chắc chắn thế nào cũng có cốm dẹp, sinh tố, … rồi giành nhau tao ăn cái này, tao ăn cái này, xong chạy chơi, không biết trả tiền cho ông xe lôi xong, vô nhà, ngoại sẽ làm gì nữa vì đồ đạc trên xe, đám cháu là tụi tui dọn vô hết rồi, tôi không biết và cũng không nhớ nữa, vì lúc đó đã mắc “bận” với cốm dẹp và sinh tố…

Cái tuổi thơ êm đềm trong mấy tháng hè ngắn ngủi vậy mà còn lưu lại trong ký ức cho đến tận bây giờ...




July 19, 2014

TO OUR DEAR CHILD

On the day when you see us old, weak and weary,Have patience and try to understand us.
If we get dirty when eating,If we can not dress on our own,Please bear with us and remember the times
We spent feeding you and dressing you up.If, when we speak to you,
We repeat the same things over and over again,Do not interrupt us. Listen to us.
When you were small,
We had to read to you the same storyA thousand and one times until you went to sleep.When we do not want to have a shower,
Neither shame nor scold us.Remember when we had to chase youWith your thousand excuses to get you to the shower?When you see our ignorance of new technologies,Help us navigate our way through those world wide webs.We taught you how to do so many things,To eat the right foods, to dress appropriately,To fight for your rights.When at some moment we lose the memoryOr the thread of our conversation,Let us have the necessary time to remember.And if we can not, do not become nervous,As the most important thing is not our conversation,But surely to be with you and to have you listening to us.If ever we do not feel like eating, do not force us.We know well when we need to and when not to eat.When our tired legs give wayAnd do not allow us to walk without a cane,Lend us your hand. The same way we didWhen you tried your first faltering steps.And when someday we say to you,That we do not want to live any more, that we want to die,Do not get angry. Some day you will understand.Try to understand that our age is not just lived but survived.Some day you will realize that, despite our mistakes,We always wanted the best for youAnd we tried to prepare the way for you.You must not feel sad, angry nor ashamedFor having us near you.Instead, try to understand us and help usLike we did when you were young.Help us to walk.Help us to live the rest of our life with love and dignity.We will pay you with a smile and by the immense loveWe have always had for you in our hearts.
We love you, child.Mom and Dad

Collected from Hoa Thinh Don, Viet newspaper, Sunday, Oct-20-2006)