April 16, 2026

THE STAND-IN UKE HAS AWAKENED TO HIS FEELINGS ~ THỤ THẾ THÂN THỨC TỈNH RỒI - Chương 104 – Author/ Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc - Editor: Betrayal1988/ Betrayal2026 - Uploader: Coffee Bean

 Trong thuốc có chất gây buồn ngủ nên Yến Hạc Thanh vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi.


Dần cảm thấy toàn thân nóng lên, cậu biết mình bắt đầu phát sốt nhưng không mở mắt ra nổi, cứ thế chìm vào cảm giác ấm áp này ngủ say sưa.

Lục Lẫm bưng cháo quay lại, anh tự tay nấu cháo nếp thơm đường đỏ, đẩy cửa vào thấy Yến Hạc Thanh vùi cằm vào chăn ngủ mê mệt, anh không vào nữa mà đóng cửa lại âm thầm rời đi.

Hôm nay thời tiết trở lạnh, không thấy mặt trời, còn có chiều hướng mưa phùn, Lục Lẫm đi ra khỏi nhà rồi ngồi trầm tư trên ghế đá trong sân.

Giờ anh mới có thời gian nhớ lại phản ứng cơ thể của Yến Hạc Thanh tối qua.

Ngây ngô chưa quen nhưng không hề căng thẳng, cơ bắp toàn thân thả lỏng, những phản ứng này không giống như từng bị ám ảnh tâm lý.

Chẳng lẽ anh hiểu lầm rồi sao? Hoặc là ——

Có chuyện gì đó còn nghiêm trọng hơn nhiều so với tổn thương thể xác.

Trong miệng Lục Lẫm dâng lên vị đắng chát, anh chưa thấy hết toàn cảnh mà đã cảm nhận được nỗi đau khổ của Yến Hạc Thanh.

Vậy người trong cuộc còn đau đớn cỡ nào nữa?

Đêm qua tiếp xúc thân mật khiến mạch suy nghĩ của anh rõ ràng hơn, nỗi xót xa đối với Yến Hạc Thanh tựa như đáy biển anh từng lặn, vô cùng vô tận.

"Nghĩ gì mà như người mất hồn thế?" Tạ Quân Kiệt ở ngoài cổng nhìn thấy Lục Lẫm, gõ một hồi nhưng Lục Lẫm chẳng có phản ứng gì nên hắn sốt ruột đẩy cổng vào.

Lục Lẫm thu lại cảm xúc, "Không có gì."

Tạ Quân Kiệt không hỏi nữa mà ngồi xuống bên cạnh, "Tối qua ở đây à?"

Người yêu thân mật với nhau là điều hết sức bình thường, nhưng đối với Lục Lẫm, đã vượt qua ranh giới này có nghĩa là trọn đời.

Tạ Quân Kiệt kinh ngạc.

Mặc dù hắn biết rõ Lục Lẫm đối đãi với Yến Hạc Thanh rất đặc biệt nhưng không ngờ Lục Lẫm đã sớm đưa cậu vào tương lai của mình.

Nhưng ngẫm lại đây là lẽ dĩ nhiên.

Ba mươi năm nay người có thể khiến Lục Lẫm rung động chỉ có mỗi mình Yến Hạc Thanh, không phải cậu thì còn có thể là ai.

Thậm chí Tạ Quân Kiệt cảm thấy mấy ngày nữa nghe tin hai người kết hôn cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, hắn chợt nghĩ tới một vấn đề, "Bác trai có biết chuyện này không?"

Tạ Quân Kiệt từng đến thăm Lục Tri Thiền một lần, hắn không sợ bà phản đối nhưng Lục lão gia chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt.

Lục Lẫm hờ hững nói: "Kệ ông ấy."

Tạ Quân Kiệt phì cười, "Đúng là chỉ có cậu mới làm được thôi." Hắn cười hỏi, "Vậy con cái thì sao, mai mốt nhận con nuôi à?"

Lục Lẫm đã nghĩ tới vấn đề này, anh từng thấy Yến Hạc Thanh chăm chút cẩn thận cho lũ trẻ ở viện mồ côi, hai người đàn ông kết hôn không thể sinh con là một vấn đề thực tế.

Từ khi quyết định dẫn Yến Hạc Thanh đến đón Tết với Lục Tri Thiền thì anh đã không cần con cái nữa, ở chung với Yến Hạc Thanh đến giờ, ý nghĩ này càng kiên định hơn, quãng đời còn lại anh chỉ muốn chăm sóc Yến Hạc Thanh thật tốt.

Nhưng anh sẽ tôn trọng ý muốn của cậu.

"Để sau hẵng tính." Anh đưa tay lên xem đồng hồ, đã qua một tiếng.

......

Yến Hạc Thanh thức giấc, trong phòng rất yên tĩnh, Lục Lẫm không có ở đây, cậu sờ trán mình, không còn nóng nữa, trong lúc ngủ cơn sốt đã dịu đi.

Xuống giường rửa mặt, Yến Hạc Thanh mới phát hiện những chấm đỏ trên cổ.

Có mấy vết mờ mờ, phải nhìn kỹ mới thấy được.

Ý nghĩ đầu tiên của cậu là bị côn trùng cắn, hôm qua lên núi, môi trường ở đó rất tốt nên có đủ loại côn trùng.

Nhưng chỉ giây lát sau những hình ảnh chập chờn hiện lên trong đầu cậu.

Gian phòng tối lờ mờ, mi mắt cậu ướt nhẹp mồ hôi, bờ môi nóng như thiêu đốt lướt từ đuôi mắt xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên cổ cậu.

Cậu khó chịu ngửa cổ lên, hai tay mất khống chế bấu vào lưng Lục Lẫm.

"Lục Lẫm......"

Cậu nghe thấy mình phát ra một âm thanh xa lạ.

Sau đó là giọng nói khàn khàn của Lục Lẫm, "Ngoan, sắp hết khó chịu rồi."

......

Con ngươi đột ngột co lại, ngón trỏ Yến Hạc Thanh chạm nhẹ vào vết đỏ trên cổ, làn da còn nóng hơn cả lúc bị sốt, đây là những dấu hôn.

*

Yến Hạc Thanh mở cửa ra ngoài, trong phòng khách tràn ngập mùi thơm, Lục Lẫm đọc sách trên ghế sofa, nghe động tĩnh thì lập tức quay đầu, thấy Yến Hạc Thanh đã tỉnh, anh để sách xuống đứng dậy đi tới sờ trán cậu, "Đỡ hơn chưa?"

Yến Hạc Thanh gật đầu, "Khỏe rồi ạ."

Lúc này Lục Lẫm mới nhận ra Yến Hạc Thanh mặc áo sơmi, anh khẽ nhíu mày rồi đưa tay sửa cổ áo cho cậu để che kín mấy vết đỏ kia, cúi người kề vào tai cậu cười hỏi, "Sợ bị nhìn thấy à?"

Yến Hạc Thanh không biết trả lời thế nào, không phải cậu sợ bị phát hiện mà cứ cảm thấy chỗ da kia nóng hổi, nhất thời không có cách nào nên đành phải mặc sơmi kín cổ, nhưng Lục Lẫm nằng nặc đòi nghe câu trả lời, một tay ôm chặt eo cậu, nhẹ nhàng hôn vết sẹo trên tai, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc, "Nói anh nghe, có phải em sợ bị nhìn thấy không?"

Rõ ràng mấy vết sẹo đã lành từ lâu nhưng khi bị Lục Lẫm hôn, ngón chân dưới dép chợt mẫn cảm cuộn lại, Yến Hạc Thanh không biết làm sao nên kiễng chân ôm Lục Lẫm rồi dụi cằm vào cổ anh, lúng búng nói, "Em đói rồi."

Lục Lẫm dễ dàng bế cậu vào phòng ăn, dù đã bế mấy lần nhưng anh vẫn bị cân nặng của Yến Hạc Thanh làm cho kinh ngạc, thực sự quá nhẹ, tới bàn ăn, anh đặt cậu ngồi xuống ghế nệm êm ái, "Để anh đi múc cháo."

Cuối cùng tránh được câu hỏi kia, Yến Hạc Thanh thở phào nhẹ nhõm rồi gật đầu, "Múc nhiều nhiều nha anh."

Cậu đoán là cháo đường đỏ.

Không ngờ là cháo nếp thơm đường đỏ, ngay cả táo đỏ cũng được cắt thành sợi mỏng, hầm chung với cháo sánh mịn ngọt ngào, có lẽ Yến Hạc Thanh thật sự đói bụng nên mau chóng ăn hết cả tô cháo đường đỏ, Lục Lẫm múc thêm cho cậu một tô nữa.

Lần này Yến Hạc Thanh ăn chậm hơn, cậu nuốt cháo rồi hỏi: "Khi nào về ạ?"

Lục Lẫm ở cạnh nhìn cậu ăn, "Em ăn xong nghỉ ngơi một lát rồi về."

Yến Hạc Thanh không nói tiếp nữa mà yên lặng ăn cháo.

Ăn xong nghỉ ngơi khoảng một tiếng rồi lên đường.

Sở Tử Ngọc và Tạ Quân Kiệt ăn trưa xong đã về trước nên chỉ còn hai người họ, lên xe, ghế ngồi mềm mại còn lót thêm một tấm đệm bông rất êm.

Yến Hạc Thanh ngồi vào xe cài dây an toàn, do dự mấy giây rồi lấy điện thoại ra bật lên.

Hôm qua cậu khóa máy sớm.

Vừa khởi động thì vô số cuộc gọi lỡ và tin nhắn hiện ra.

Tất cả đều là của 3.3.

Lục Mục Trì ngồi xổm trước cửa nhà Yến Hạc Thanh hai ngày hai đêm, hai ngày không nói một lời.

Hắn cảm thấy không ổn.

Nhưng hắn không muốn nghĩ sâu tại sao một thanh niên lại đi cả đêm không về.

Hắn tìm lý do cho Yến Hạc Thanh, bận học hoặc là đi làm thêm.

Điều kiện Yến Hạc Thanh không tốt, làm thêm là điều hết sức bình thường.

Hắn gọi đi gọi lại số máy đã tắt, sau đó nhắn hết tin này đến tin khác.

[ Sắp về chưa?]

[ Chưa về nữa à?]

[ Ăn tối chưa?]

[ Kiếm tiền cũng phải giữ sức khỏe nhé, sáng rồi, đừng quên ăn điểm tâm đấy.]

[ Đừng giận mà, anh không bắt em đi khám nữa đâu.]

......

[ Yến Hạc Thanh, anh nuôi em được không?]

......

Yến Hạc Thanh không mở ra đọc mà xóa hết.

Cậu vừa định để điện thoại xuống thì 3.3 lại gọi tới.

Lục Lẫm khởi động xe, khóe mắt liếc thấy 3.3 trên màn hình.

3.3.

Ngày 3 tháng 3?

Yến Hạc Thanh không nghe, màn hình dần tối đi.

Lần này không sáng lên nữa.

Yến Hạc Thanh quay mặt nhìn ra cửa sổ, một lát sau, cậu chợt lên tiếng, "Đây là chủ nợ lớn nhất của em, em ghét anh ta."

Đôi mắt Lục Lẫm sâu thẳm, "Vậy giải quyết hắn dứt điểm đi."

Yến Hạc Thanh quay sang nhìn anh, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, Lục Lẫm bật cười, thu lại biểu cảm, "Ý anh là bằng con đường hợp pháp ấy."

Anh nói như đang tán gẫu, "Chủ nợ của em còn mấy người?"

Lúc này Yến Hạc Thanh mới dời mắt đi, "Hai ạ."

Một là Lục Mục Trì.

Một là...... đáy mắt Yến Hạc Thanh lạnh lẽo, Triệu Duy Phương.

Lục Lẫm lại đổi chủ đề, "Em đã có dự định gì cho tương lai của mình chưa?"

Tim Yến Hạc Thanh bỗng giật thót, cậu cứ tưởng Lục Lẫm đã phát hiện bí mật lớn nhất của mình, nhưng chợt nhận ra anh chỉ đang hỏi một câu bình thường.

Yến Hạc Thanh đã từng lên kế hoạch.

Sống, học tập, du học, vào sở nghiên cứu.

Đây chính là kế hoạch tương lai của cậu.

Nhưng dù có chi tiết đến mấy thì cũng sẽ dừng lại ở ngày 3 tháng 3 năm 21 tuổi.

Giờ mọi thứ đang tiến hành thuận lợi theo kế hoạch của cậu, nhưng đồng thời cậu cũng phát hiện các sự kiện trong nguyên tác hoặc là diễn ra sớm hơn dự kiến, hoặc là có chút thay đổi nhưng vẫn sẽ xảy ra.

Lâm Phong Trí xông vào Lục thị tặng quà cho Lục Lẫm, từ bánh ngọt biến thành cà vạt.

Chuyện này không nằm trong kế hoạch của cậu nhưng vẫn xảy ra như trong nguyên tác.

Vì vậy chừng nào nhìn thấy mặt trời mọc ngày 4 tháng 3 thì cậu mới dám chắc mình có thể sống tiếp.

Khóe miệng Yến Hạc Thanh cong lên, "Có ạ, đi học."

Lục Lẫm không cần câu trả lời này, "Ngoài học ra thì gia đình có nằm trong kế hoạch của em không?" Anh dừng xe ven đường rồi quay đầu nhìn Yến Hạc Thanh, "Ví dụ như con cái chẳng hạn."

Yến Hạc Thanh hoàn toàn không ngờ Lục Lẫm sẽ hỏi chuyện này, cậu kinh ngạc mấy giây rồi lắc đầu, "Không ạ."

Lục Lẫm cũng nhận ra mình hơi nóng vội, "Chuyện này đối với em vẫn còn sớm lắm."

Yến Hạc Thanh trầm mặc mấy giây, "Anh muốn nhận con nuôi à?"

"Nếu là em." Lục Lẫm cười, "Thì anh rất muốn nuôi."

Xét độ chênh lệch tuổi tác giữa anh và Yến Hạc Thanh, tính ra cậu vẫn còn là trẻ con, nói nuôi cũng không sai.

Yến Hạc Thanh lập tức hiểu ra Lục Lẫm không muốn nuôi con, nhưng anh sẽ tôn trọng ý muốn của cậu.

Mắt Yến Hạc Thanh chợt lóe sáng.

Đây là đang bàn về tương lai sao? Lục Lẫm đã đưa cậu vào tương lai của anh rồi ư?

Tim bỗng đập nhanh hơn mọi khi, suy nghĩ của Yến Hạc Thanh lập tức trở nên hỗn loạn.

Rất nhiều, rất loạn, điều duy nhất cậu có thể xác định là mình không bài xích khả năng này.

Thậm chí......

Yến Hạc Thanh nghe được tiếng tim đập của mình, cậu thở hắt một hơi, "Em không muốn nuôi con."

Nhưng nếu có được tương lai, khóe miệng cậu cong lên. "Em muốn nuôi một chú chó."

*

Lúc về là ban ngày, đến nhà Lục Lẫm chỉ mất hai tiếng, Lục Lẫm không cho cậu về, "Vết thương của em chưa lành, mấy ngày tới cứ ở đây đi."

Vết thương mà anh nói hiển nhiên là vết thương tối qua gây ra, lần đầu lâm trận dù có cẩn thận cỡ nào cũng khó tránh khỏi bị thương, Yến Hạc Thanh không thể bình tĩnh được nữa, vành tai đỏ bừng, không trả lời mà đi nhanh về phòng ngủ.

Lục Lẫm dời địa điểm làm việc về nhà, sáng hôm sau anh đích thân đưa Yến Hạc Thanh đến trường, nhưng không đi cổng chính mà lấy cớ đến xem trang trí để đi vào từ khu tập thể, tránh đụng mặt Lục Mục Trì.

Lục Lẫm đã lờ mờ đoán được Yến Hạc Thanh muốn trả thù Lục Mục Trì thế nào, nhưng Yến Hạc Thanh không nói nên anh sẽ phối hợp với cậu.

Trước khi Yến Hạc Thanh xuống xe, Lục Lẫm hỏi, "Tối nay muốn ăn gì? Hôm nay có thể ăn món khác rồi."

Yến Hạc Thanh chọn hai món, Lục Lẫm dõi theo cậu đi xa rồi xuống xe lên lầu.

Yến Hạc Thanh đã làm chìa khóa mới cho anh, Lục Lẫm tra chìa vào ổ rồi mở cửa vào, việc trang trí đã hoàn tất, chỉ còn đồ dùng trong nhà và đồ điện gia dụng, đồ dùng trong nhà đã mua nhưng đồ điện gia dụng và đồ trang trí vẫn chưa chọn, Lục Lẫm lấy điện thoại ra xem lịch trình, định chọn thời gian dẫn Yến Hạc Thanh đi mua.

Vừa định mở khóa thì màn hình sáng lên trước.

Thông báo nhắc nhở có tin nhắn Wechat của 52 Hz.

Lục Lẫm kinh ngạc, anh và Yến Hạc Thanh chỉ mới tách ra mà thôi, anh mở khóa màn hình rồi ấn vào Wechat.

Là chuyển khoản số tiền 39150, không có ghi chú, ngay sau đó một tin nhắn hiện ra.

[ Trả hết rồi nhé anh chủ gia đình.]

Phía sau còn kèm theo một emoji cúi chào.

Trái tim Lục Lẫm bỗng nhiên đập loạn.

THE STAND-IN UKE HAS AWAKENED TO HIS FEELINGS ~ THỤ THẾ THÂN THỨC TỈNH RỒI - Chương 1 - Author/ Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc - Editor: Betrayal1988/ Betrayal2026 - Uploader: Coffee Bean


Tác giả: Nhị Nguyệt Trúc - Editor: Betrayal1988/ Betrayal2026 - Uploader: Coffee Bean

Bốn giờ chiều, quán cà phê, mưa to bất chợt đổ xuống hắt vào cửa sổ sát đất phát ra âm thanh chói tai.


   Trong tiệm thưa khách, Yến Hạc Thanh và một người đàn ông mặc vest mang giày da ngồi đối diện nhau.

   Người đàn ông sửng sốt hỏi lại lần nữa, "Cậu không ký à?"

   Trời tối rất mau, trong tiệm bật đèn, ánh sáng vàng cam chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của thanh niên, mang lại chút sức sống cho gò má hốc hác tái nhợt của cậu.

  "Vâng."

   Yến Hạc Thanh đặt bút máy xuống, bàn tay gầy guộc đẩy hợp đồng về.

   Nghe vậy người đàn ông biến sắc kéo ghế đứng dậy, "Tôi vào phòng vệ sinh một lát đã."

   Sau đó cầm điện thoại rời đi.

   Vẻ mặt Yến Hạc Thanh rất bình tĩnh, cậu biết luật sư đi gọi điện cho Lục Mục Trì.

   Ngay khi cầm bút định ký tên, trong đầu cậu hiện ra nội dung một cuốn tiểu thuyết.

  [ Gian phòng lờ mờ nồng nặc mùi máu tươi gay mũi, bác sĩ xách rương thuốc vào, cảnh tượng trước mắt đã quá quen thuộc nhưng lần này ông vẫn nghiêm nghị nhíu mày.

  Ở góc tường cách đó không xa có một bóng người co ro, không thể nào phân biệt được còn sống hay đã chết.

   Trên áo choàng tắm của Lục Mục Trì lấm tấm những đốm đỏ tươi, người hầu đang băng bó ngón trỏ cho hắn, vừa đập vỡ chai rượu nên sơ ý bị thương, hắn nóng nảy gắt lên, "Có phải cậu ta sắp chết rồi không, ông tới xem thử đi."

  "Lục tiên sinh." Giọng bác sĩ đầy vẻ nghiêm trọng, "Tôi đề nghị ngài nên đưa ngay cậu ấy đến bệnh viện để kiểm tra tổng quát đi."

   Một người hầu vội vàng chạy tới, trong tay cầm thuốc lá và bật lửa, Lục Mục Trì ngậm điếu thuốc vào miệng, người hầu lập tức châm thuốc cho hắn.

   Lục Mục Trì rít một hơi rồi nhả khói ra, chậm rãi quay sang phả khói trắng vào mặt bác sĩ, "Quan tâm cậu ta vậy sao, hay là cậu ta cũng quyến rũ ông rồi?"

   Hôm nay tâm trạng hắn cực kỳ tệ hại.

   Hắn phát hiện ra một bí mật, người mà cục cưng của hắn thích chính là chú ruột của hắn!

   Mẹ kiếp!

   Lục Mục Trì nghiến nát răng.

   Bác sĩ thoáng chốc tái mặt, năm nay ông đã ngoài sáu mươi nhưng đây là lần đầu tiên bị sỉ nhục như vậy, giận đến run người, cuối cùng vẫn không dám đắc tội tiểu Diêm La này nên khúm núm cúi đầu, "Ngài hiểu lầm rồi, tôi chỉ đề nghị từ góc độ của bác sĩ thôi."

   Lục Mục Trì xùy một tiếng, "Lo việc của mình đi, đừng lắm mồm nữa, có chết cũng chẳng phiền ông đâu."

  Hắn bực bội bỏ đi mà không hề ngó ngàng gì đến người ở góc tường.

   Bác sĩ lắc đầu bật đèn trong phòng.

   Gian phòng sáng lên, giờ bác sĩ mới biết tình hình còn tệ hơn nhiều so với dự đoán.

   Thiếu niên chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng rộng nhuộm từng mảng lớn màu đỏ sẫm, khó khăn lắm mới che khuất đùi, đôi chân khẳng khiu gần như biến dạng chi chít dấu vết bạo hành.

   Có mấy vết thương cũ, cũng có vài vết thương mới.

   Bác sĩ đến gần ngồi xuống nhìn cho rõ.

  Mái tóc thiếu niên dính máu bết thành từng cụm, hai mắt nhắm nghiền, lông mi đọng máu, đôi môi rách bươm vô cùng thê thảm, lờ mờ thấy được thịt mềm lật ra ngoài, cần cổ mảnh khảnh chi chít vết tím xanh.

   Bộ dạng này thật sự có thể sống được sao?    Bác sĩ khẽ gọi cậu, "Cháu có nghe thấy gì không?"

   Hồi lâu sau thiếu niên mới có động tĩnh, cậu mấp máy môi, giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy, "Nước......"

   Bác sĩ lắng nghe một hồi mới hiểu cậu muốn uống nước, lấy bình thuỷ đem theo người ra, cầm tăm bông nhúng nước rồi cẩn thận đưa đến miệng thiếu niên.

   Thiếu niên tham lam mút vào.

   Một đêm trôi qua, vết thương của thiếu niên đã được xử lý, cậu vẫn co quắp nằm ngủ trên sàn.

   Ngoại trừ những lúc đặc biệt thì cậu không được vào biệt thự chính mà phải ở trong căn phòng nhỏ này, trước kia còn trải thảm nhưng lần này ngay cả thảm cũng chẳng có.

   Bác sĩ muốn nói lại thôi, định khuyên thiếu niên báo cảnh sát nhưng biết rõ chẳng ích gì.

   Lục gia quyền thế ngập trời, đâu ai dám đụng.

   Hơn nữa thiếu niên tên Yến Hạc Thanh này còn mắc hội chứng Stockholm nghiêm trọng nên không cho rằng mình đang bị bạo hành.

   Bác sĩ bất lực thở dài.]

   Thì ra thế giới cậu đang sống là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ ngược luyến.

   Thụ chính là em trai song sinh Lâm Phong Trí của cậu, công chính là Lục Mục Trì đang muốn bao nuôi cậu.

   Còn cậu là một vai phụ thế thân.

  5 tuổi, cậu nhường cơ hội được nhà giàu nhận nuôi cho Lâm Phong Trí.

  18 tuổi, cậu được Lục Mục Trì bao nuôi.

  19 tuổi, mắc hội chứng Stockholm, yêu Lục Mục Trì.

  20 tuổi, Lâm Phong Trí mắc bệnh giác mạc hình chóp, cậu bị ép hiến mắt.

  21 tuổi, cản xe cho Lục Mục Trì, bị xe tông chết.

   Cả đời an bài hết sức rõ ràng, thiện lương, thê thảm, thấp hèn, chết không toàn thây.

   Tổng cộng 21 năm.

  ......

   Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của Yến Hạc Thanh, vừa định ký vào lá bùa đòi mạng mình.

   Lục Mục Trì yêu Lâm Phong Trí mà không được đáp lại, phát hiện cậu và Lâm Phong Trí có ngoại hình giống nhau nên đòi bao nuôi cậu, sau khi cậu từ chối, Lục Mục Trì tìm tới cha mẹ nuôi của cậu.

   Vận may từ trên trời rơi xuống, cha mẹ nuôi mừng rỡ đồng ý, vì vậy cậu mới ngồi đây giờ này.

   Đoạn tiểu thuyết kia hoàn toàn trùng khớp với cuộc sống của Yến Hạc Thanh cho đến thời điểm hiện tại.

   Yến Hạc Thanh quay đầu nhìn cơn mưa tầm tã bên ngoài như đang gột sạch thế giới.

   Sâu trong thân thể đột nhiên cuộn lên, thức ăn trộn lẫn dịch vị xộc thẳng lên cổ.

   Cậu đứng dậy chạy vào phòng vệ sinh, không có ai ở đó, cậu vịn bồn rửa tay rồi cúi đầu nôn sạch mọi thứ trong bụng.

   Nôn gần một phút, Yến Hạc Thanh hứng nước súc miệng rồi vốc nước lạnh rửa mặt.

  Đã vào cuối thu, trời rét căm căm mà cậu chỉ mặc một chiếc áo hoodie phong phanh.

   Ngẩng đầu lên, trong gương là một khuôn mặt xanh xao như bị bệnh, làn da hơi lõm xuống, chẳng có chút thịt nào.

   Giọt nước lạnh buốt chảy dọc tóc mái rơi vào mắt cậu.

   Con ngươi màu nâu nhạt pha lẫn màu cát vàng long lanh nước, đuôi mắt hẹp dài hơi xếch lên vừa thanh thuần vừa quyến rũ, mặc dù bây giờ cậu suy dinh dưỡng, sắc mặt tiều tụy nhưng đôi mắt hồ ly này vẫn đẹp đến nao lòng.

   Yến Hạc Thanh đưa tay lên, ngón tay khô gầy như đốt trúc chậm chạp sờ mắt mình.

   Một đoạn ngắn của truyện lại xuất hiện trong đầu cậu.

  [ Ngón tay Lục Mục Trì chậm rãi lướt qua mắt Yến Hạc Thanh, giọng nói dịu dàng mê hoặc, "Em sẽ đồng ý đúng không?"

  Mắt Yến Hạc Thanh đẫm lệ, cậu hoảng sợ nài nỉ một cách đáng thương, "Không, em...... em không thể không có mắt được......"

   Nghĩ đến Lâm Phong Trí giờ phút này đang khóc, Lục Mục Trì nóng nảy túm tóc Yến Hạc Thanh kéo ngược.

  "Á!" Yến Hạc Thanh bất thình lình bị ép ngửa cổ lên phát ra tiếng kêu thảm, "Đau, Lục Mục Trì, anh buông tay ra được không?"

  "Trí Trí còn đau hơn mày đấy!" Lục Mục Trì càng kéo mạnh hơn.

   Yến Hạc Thanh có cảm giác như da đầu mình sắp bị Lục Mục Trì lột ra, đau đến cực hạn, bỗng nhiên cậu không thấy đau nữa, ánh mắt bị ép hướng lên đèn chùm pha lê trên trần nhà.

   Rực rỡ, chói lóa.

   Không nhìn thấy Lục Mục Trì.

   Cậu cố gắng dời mắt lại, "Lục Mục Trì...... em, cho em nhìn anh đi......"

   Muốn cầu xin chút thương hại của Lục Mục Trì.

   Lục Mục Trì cười lạnh, "Mày mà cũng xứng à? Yến Hạc Thanh, đừng quên mày là món đồ chơi tao bỏ ra chín triệu để mua về, đừng nói tao lấy mắt mày mà tao có bắt mày chết mày cũng phải chết."

   Nước mắt tràn mi, Yến Hạc Thanh cố giãy giụa lần cuối, "Sao cứ phải là mắt em mới được chứ?"

  "Mày là anh ruột Trí Trí." Lục Mục Trì kề vào tai cậu thì thầm như ác quỷ, "Cùng huyết thống Trí Trí sẽ dễ xài hơn."

  ......]

   Ọe.

   Yến Hạc Thanh lại nôn.

   Mặc dù trong bụng cậu đã chẳng còn gì nữa.

   Lâm Phong Trí, em trai ruột của cậu.

  10 phút trước, cậu vẫn còn nhớ thương người thân duy nhất mà mình không biết tên này.

   Lúc nhỏ cha mẹ gặp nạn qua đời, không ai chịu nuôi hai anh em nên họ đành phải vào cô nhi viện.

   Mấy tháng sau, một gia đình đến nhận con nuôi, hai vợ chồng vừa hiền lành vừa khá giả, họ chọn trúng Yến Hạc Thanh, khi hai vợ chồng làm thủ tục nhận con nuôi, Yến Hạc Thanh âm thầm trốn đến một nơi không ai tìm thấy.

   Chờ đêm khuya ra ngoài, quả nhiên em trai đã được nhận nuôi.

   Xin lỗi em nhé.

   Yến Hạc Thanh bé nhỏ khóc như mưa, thầm hứa với lòng nhất định sau này sẽ cố gắng học tập và kiếm thật nhiều tiền để tìm em trai.

   Sau này được cha mẹ nuôi nhận về, bị bọn họ ngược đãi nhưng cậu vẫn luôn lạc quan tích cực, tràn ngập hy vọng về tương lai.

   Bởi vì cậu biết em trai vẫn đang chờ mình.

   Từ thời cấp hai, hễ có thời gian rảnh thì cậu lại đi làm thêm, đến giờ đã để dành được năm mươi ngàn tệ. (~165 triệu)

   Hôm qua cậu còn lên kế hoạch đi tìm em trai vào kỳ nghỉ đông năm nhất đại học.

   Nhưng——

   Ngay cả em cũng không được cướp đi đôi mắt của anh.

   Càng không thể tha thứ cho việc em dùng mắt anh để yêu Lục Mục Trì cả đời.

   Nước mắt ấm nóng thi nhau rơi xuống.

   Yến Hạc Thanh không lau, đây là lần cuối cùng cậu khóc, khóc cho cạn hết sự yếu đuối và tình cảm của mình.

   Sau này cậu sẽ không bao giờ khóc nữa.

   Luật sư xin chỉ thị xong trở lại, đảo mắt qua chiếc áo hoodie sờn cũ của Yến Hạc Thanh rồi cười nói: "Cậu Yến, sếp tôi bảo nếu cậu không hài lòng về giá tiền thì cứ việc nói."

   Yến Hạc Thanh im lặng đứng dậy rồi lịch sự cúi đầu.

  "Chào anh."

   Mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của luật sư, Yến Hạc Thanh trả tiền cho ly cà phê của mình rồi ra khỏi quán.

   Trước đây Yến Hạc Thanh thà dầm mưa chứ không dám bỏ tiền mua dù.

   Hôm nay cậu ghé cửa hàng tiện lợi.

   Cậu đến tủ đồ ăn nghiêm túc chọn một phần bánh kem nhỏ, sau đó tới kệ dù lấy một cây dù đen lớn.

   Lúc tính tiền, Yến Hạc Thanh lấy từ trong túi ra tờ một trăm tệ được xếp ngay ngắn.

   Tổng cộng 98 tệ.

   Đây là lần tiêu tiền xa xỉ nhất trong đời Yến Hạc Thanh cho đến nay.

   Ăn xong bánh kem ở cửa hàng tiện lợi, Yến Hạc Thanh bước ra ngoài, mưa to như trút, đường phố vắng hoe, trời cực kỳ lạnh, mọi người kéo vào mấy cửa hàng gần đó trú mưa.

   Chỉ có Yến Hạc Thanh bật dù lên, thân hình cao gầy chẳng chút do dự bước vào màn mưa.

  "Chúc mừng cuộc sống mới, Yến Hạc Thanh."

   Cậu tự nhủ.

  ......

   Cùng lúc đó.

   Biệt thự Lâm gia nguy nga tráng lệ, ấm áp như xuân, những hộp quà bắt mắt chất cao như núi.

   Người hầu đẩy tới một ổ bánh kem ba tầng khổng lồ, mỗi tầng đều phủ dâu tươi to mọng thơm ngọt.

  "Chúc mừng sinh nhật, chúc mừng sinh nhật, chúc Phong Trí thân yêu sinh nhật 18 tuổi vui vẻ!"

Trong phòng khách, Lâm Phong Trí được người thân và bạn bè vây quanh chúc mừng trưởng thành.

Hôm nay Lâm Phong Trí mặc một chiếc áo len mỏng màu trắng sữa, tóc đen mềm mại, đôi môi hồng hào, hệt như chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích.

   Máy sưởi quá ấm nên khuôn mặt trắng nõn của Lâm Phong Trí ửng hồng.

   Lục Mục Trì nhìn mà ngẩn ngơ.

  "Trí Trí." Hắn dịu dàng nói rồi tự tay thắp nến sinh nhật, "Ước nguyện rồi thổi nến đi."

   Cha mẹ âu yếm xoa đầu Lâm Phong Trí, "Được ước ba điều đấy."

   Lâm Phong Trí chắp tay trước ngực, thành kính nhắm mắt lại.

   Trong lòng ngọt ngào ước nguyện.

  "Điều ước đầu tiên là chú Lục Lẫm luôn khỏe mạnh."

  "Điều ước thứ hai là mỗi ngày chú Lục Lẫm đều vui vẻ."

  "Điều ước thứ ba là......" Vành tai Lâm Phong Trí hơi đỏ lên, "Chú Lục Lẫm thích mình!"